Posts Tagged With: danmei

Trường dạ vị ương- Chương 2


Saengil chukkha hamnita~

Saengil chukkha hamnita~

Saranghaneu uri Yoochun~ ❤

Saengil chukkha hamnita~~~~~~~~

Yoochun-yah~ SARANGHAE!!!!!!! <3<3<3<3<3

Nhân dịp sinh nhật thầy Park yêu quý của ta, cường công số 1 của lòng ta=))))))))))))))))
KyoShin ta tiếp tục post hàng=))))))))))))))
ầy, thật là đã khiến mọi người chờ lâu a~=))))))))))))))))))))
nhưng cũng phải hiểu cho ta a~=)) học hành vất vả a~=))
KyoShin đang trong kì thi nè, mọi người hiểu cho ta nha~=)))))))))))))))))))))))))
and now, enjoy~~~~~~~~~~~~~~~

Chương 2:

 

 

 

 

 

 

Với tay tắt đèn, Yunho nghiêng người nằm trong chăn, theo thói quen gối đầu lên một cánh tay. Trong bóng đêm, ánh mắt lại mở thật to. Cậu bị lạ giường, từ khi chuyển về đây cũng đã một tuần rồi, nhưng đều là trằn trọc đến quá nửa đêm mới ngủ được. Đây là tầng trệt của một tòa nhà lớn nằm bên hồ, trên tầng chính là nơi ở của chủ nhà cùng với ba gian phòng dành cho khách, cộng thêm một phòng họp loại nhỏ. Bên cạnh phòng sách dưới lầu cũng có một cái phòng ngủ nhỏ, diện tích không lớn, nhưng cửa sổ lại quay ra mặt hồ rộng lớn, Yunho suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng chọn gian phòng này.

 

Từ lần gặp mặt ngắn ngủi tại “The Night” đêm đó, người đàn ông tên Yoochun kia cũng không thấy xuất hiện, người trước giờ luôn là liên lạc với cậu- Changmin cũng không thấy có điện thoại. Cái quyết tâm “bằng bất cứ giá nào” kia bắt đầu cũng dao động, cậu dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mười tám tuổi, nghĩ đến tương lai, trong lòng vẫn là vô duyên vô cớ mà thấy run rẩy.

 

Yunho khẽ trở mình, quay hướng ra khoảng trời đen đặc ngoài cửa sổ. Gió lớn vần vũ ngoài không gian, đập mạnh vào cửa kính như muốn phá tan cánh cửa mà xông vào phòng cuốn cậu đi. Yunho nằm nghe tiếng gió đập vào cửa kính cứ lặp đi lặp lại, mắt dần trở nên nặng trĩu mà khép lại. Giấc ngủ đến trong nháy mắt, linh hồn bỗng như nhẹ bẫng, khẽ rung động, như do dự rồi cũng nhẹ nhàng mà thoát khỏi thân thể dời đi.

 

 

–          “Các người đang làm cái gì vậy? Đang làm cái gì vậy?” Tiếng người chị gái đau đớn thốt lên- “Các người điên rồi sao? Đều điên hết rồi sao?”

 

 

–          “Súc sinh! Mày là cái đồ súc sinh! Tao làm sao lại sinh ra cái đồ súc sinh biến thái như mày chứ?” – Người mẹ bình thường luôn điềm đạm, bỗng chốc phát điên, bàn tay cứ thế trên người thiếu niên còn quần áo xộc xệch trên giường mà đánh xuống, từng cái từng cái một, không lưu tình. Là mơ phải không? Là mơ nên mới không thấy đau đớn phải không? Cường Nhân liền đi lên, bắt giữ lấy hai tay của mẹ:

 

 

–          “Là lỗi của con! Con uống say, đã nhầm Yunnie với Min! Có trách thì trách con đây!”

 

 

Chỉ có ba là vội vàng giữ chặt lấy mẹ, quay đầu lại nhìn trong ánh mắt còn mang theo ý xót xa cùng thương cảm. Yunho toàn thân vô lực, bên tai vang lên thật nhiều tiếng động hỗn loạn, người hỏi, người giải thích, người kêu khóc đến khàn cả giọng…Bỗng vang lên một tiếng thét chói tai, Yunho thấy bàn tay cầm kéo của mẹ cách mình chỉ trong gang tấc…

 

“Ah~”. Bật ngồi dậy trên giường, Yunho hổn hển thở ra từng đợt nặng nề, khẽ đưa tay miết nhẹ lên xương quai xanh, nơi có một vết sẹo dài đã liền, vẫn còn ánh lên sắc thịt đỏ hồng. Ngày đó, cũng nhờ có người kịp thời ngăn lại mẹ, làm đường kéo bị lệch đi, đâm vào da thịt một vệt dài nhỏ, cũng may chỉ chảy máu…

 

Đã qua rồi, nhưng cứ ngỡ mới hôm qua….

 

Yunho đi chân trần xuống phòng bếp, rót một ly nước lạnh, uống liền một hơi. Hô hấp dần dần trở về bình thường, cũng dần hồi tỉnh, liền ngửi thấy trong không khí thoang thoảng mùi khói thuốc lá. Yunho cũng không có hút thuốc. Phía sau phòng khách lớn, gió lạnh đang mạnh mẽ vờn thổi. Cửa dẫn ra ban công hé mở, làm cho ánh sáng bên ngoài nhẹ nhàng soi sáng, hắt lên bóng dáng tĩnh lặng nơi đó. Yoochun đưa lưng về phía Yunho, cánh tay đang tì nơi thành lan can còn cầm một điếu thuốc hút dở, dưới chân cũng linh tinh vài cái tàn thuốc. Yunho nhẹ nhàng bước tới, mở ra cửa ban công, đứng nơi đó, nhưng cũng không mở lời.

 

 

–          Sao lại tỉnh thế? –Yoochun quay sang nhìn cậu- Gặp ác mộng sao?

 

 

–          Uhm, sao anh lại biết?

 

 

–          Trên mặt mồ hôi lạnh còn nguyên kia!

 

 

–          Ah~- Yunho liền vội đưa tay lau, quả nhiên là thật lạnh

 

 

–          Vào đi thôi, cậu mặc phong phanh như vậy, ở đây lạnh lắm.

 

 

Yoochun nói xong, ngón tay liền bóp tắt điếu thuốc. Mở cửa, cùng Yunho đi vào trong.

 

 

–          Không ngủ được sao? Có muốn uống thử chút rượu không?- Yoochun đi đến tủ rượu nơi quầy bar.

 

 

–          Tôi không uống rượu.

 

 

–          Uhm, cũng phải, cậu mới 18 tuổi- Yoochun tự mình lấy ra chai rượu đỏ- Vì sao lại ngủ không ngon vậy?

 

 

–          Bị lạ giường thôi.

 

 

–          Về nhà đem gối của mình vẫn nằm đến đây thì sẽ tốt thôi. Jaejoong hồi đầu cũng hay bị lạ giường, đi đến đâu cũng phải mang theo gối của mình mới yên.

 

 

–          Thật vậy sao? –Yunho cảm thấy được Yoochun đêm nay có điều gì đó khác lạ- Cũng không cần phiền phức vậy đâu, sẽ thích ứng được thôi mà!

 

 

–          Cậu thử nhìn lại mà xem! Hai mắt thâm quầng thật xấu đi!

 

 

Yoochun đi đến phía sau Yunho. Yunho chỉ mặt một chiếc áo ba lỗ trắng mỏng manh, cùng quần ngủ màu xanh đậm. Bả vai thiếu niên mảnh mai gầy yếu bóng loáng trong bóng đêm tựa như một viên trân châu phát ra ánh sáng kì ảo. Nơi hõm xương quai xanh gầy mảnh, có một vết sẹo nhỏ hồng nhạt. Hắn hai tay đặt lên hai bả vai của Yunho, liền cảm nhận ngay được thân thể dưới tay vốn đã ngồi thẳng thắn lại càng thêm cứng ngắc.

 

 

–          Tôi sẽ không làm gì cậu đâu, không cần phải khẩn trương như vậy.- Yoochun trên tay dùng sức, đem thân thể Yunho đặt tại chỗ dựa lưng trên ghế sofa, tiếp tục nói- Cậu cứ mãi ngồi thẳng như vậy, không thấy mệt mỏi sao?

 

 

–          Là thói quen thôi- lưng Yunho không rời đi lưng ghế mềm mại, Yoochun nói đúng, như thế này thoải mái hơn rất nhiều.

 

 

–          Về sau không cần câu nệ như vậy, tôi cũng không có chú ý nhiều đến như thế. Nhìn cũng đoán được cậu là được dạy dỗ rất kĩ!

 

 

–          Mẹ tôi đối với tôi quản giáo tương đối nghiêm khắc.

 

 

–          Huhm? Tất cả đều là mẹ hiền, cha nghiêm, nhà cậu lại ngược lại sao?

 

 

–          Bà ấy là một người phụ nữ rất mạnh mẽ.

 

 

–          Bà đối với chị của cậu cũng nghiêm khắc như vậy sao?

 

 

–          Uhm, cũng không khác là mấy.

 

 

–          Cậu chưa từng nghĩ qua, vì sao siết nợ nặng lãi, lại không lấy chị cậu, mà lại đòi cậu sao?

 

 

Yunho nhìn Yoochun, vẫn không nói gì cả.

 

 

–          Bởi vì tôi chỉ thích đàn ông.- Yoochun nhíu lông mày- Cậu cũng thích đàn ông phải không?

 

 

–          Anh không phải đã điều tra về tôi sao?

 

 

–          Điều tra cậu là Changmin, cậu ta không có nói cho tôi biết.

 

 

–          Đây cũng là chuyện riêng tư đi?

 

 

–          Uhm, nhưng tôi đã đem chuyện riêng tư của tôi nói cho cậu…

 

 

–          Cho nên tôi phải đem chuyện riêng tư của tôi ra chia sẻ với anh sao?

 

 

–          Thường là như thế. Hơn nữa đó là một điều kiện trọng yếu tiên quyết, Yoochun tôi về mặt tình cảm sẽ không bao giờ ép buộc, cậu nếu là straight, thì cố lưu giữ lại cũng không có ý nghĩa gì hết.

 

 

–          Thế nghĩa là thế nào? Anh hiện tại chẳng phải là đang bắt buộc tôi ở nơi này sao?

 

 

–          Đây là muốn biết ý muốn của cậu thôi.- Yoochun khẽ nâng cốc lên nhấp môi một chút- Nơi này cũng là nhà của cậu, không cần phải ép buộc chính mình phải ở trong phòng nhỏ dưới lầu, có thể chuyển lên phòng ngủ của chủ nhà ở trên lầu mà ở. Những thứ khác cậu muốn làm, thì cứ làm đi, ví dụ như, cậu có thể đăng kí dự thi đại học. Tôi sẽ không thường xuyên đến quấy rầy cậu đâu, khi nào muốn đến, tôi sẽ gọi điện thoại báo trước với cậu. Cậu nếu không muốn tôi đến, thì cứ việc nói với tôi là được.

 

 

Yoochun nói xong, ngồi yên nhìn Yunho cúi đầu trầm ngâm, phía sau lưng cậu lại lơ đãng mà ngồi thẳng dậy, ngồi gọn gàng nơi đối diện, mái tóc mềm xòa xuống che đôi mắt, không thể nhìn ra được cậu đang nghĩ gì trong lòng. Yoochun có một cảm giác mãnh liệt rằng, tính cách của Yunho đặc biệt hướng nội, sự đề phòng trong tâm cũng mạnh mẽ, là một đứa trẻ luôn giấu mọi tâm tư xuống tận sâu nơi trái tim. Ầy, cậu mới mười tám tuổi, làm sao lại có nhiều tâm sự đến như vậy chứ?

 

 

–          Tôi có thể trở về nhà sao?

 

 

–          Ở nơi đây thì có khác gì? Cậu thật sự muốn về nhà đến vậy sao?

 

 

Yunho thực sự hiểu rõ ý trong lời nói, chính là, hiện tại dù cậu có muốn về nhà, thì mẹ cũng sẽ không cho phép cậu bước vào cửa. Vì thế liền nhún nhường nói

 

 

–          Tôi hiểu, chỉ cần tôi ở đây, thì làm việc gì anh cũng không quản!

 

 

–          Đúng vậy!

 

 

–          Anh thật sự không ngại tôi tiếp tục việc học sao?

 

 

–          Cậu có thể tận lực tranh thủ mà ôn thi đại học thật tốt. Cuộc sống từ trước đến giờ của cậu, các kế hoạch nữa, cứ thế mà tiếp tục, không cần phải thay đổi. Mọi chuyện không phức tạp như cậu vẫn nghĩ đâu.

 

 

 

 

 

 

Hết chương 2.

Chương này có vẻ ngắn=))))))))))))))
nói chung là đoạn đầu này cũng chưa có nhiều chuyện để nói đâu a~=))))))))))))))))))))))
nhưng đã đọc là pải commt nha~=))))))))))))))))) không commt ta tăng xông, lên cơn hen là ta nhập viện nha~=))))))))))))) thời tiết mùa hè nóng nực, dễ nổi điên lm nha=)))))))))))))))
nhớ pải commt đấy=)))))))))))))))))))))))))) 

Advertisements
Categories: fiction | Nhãn: , , | 62 phản hồi

Danmei “Trường dạ vị ương”


mấy ngày gần đây xảy ra thật nhiều chuyện, bản thân ta cũng bị gầy đi mất mấy kí đó =)))))))))))))
thực sự là ngày hôm qua đã phát rồ lên và đam đầu đi mần bộ này=))))))))))
danmei mới nhé, dành tặng cho seme số 1 lòng ta- Park Yoochun <3<3<3<3<3
mọi người đọc thử và cho ý kiến nhé=)))))))))

Trường dạ vị ương

 

 

 

 

 

 

 

 

Author: Unknow
Source: QT word
Editor: KyoShin

Status: Hoàn
Editing status: Unbeta- on going
Rating: NC-17 (thực ra phần ya không thực sự đến NC-17 đâu, nhưng về tổng thể thì nên thế =)))))))))
Pairing: Chunho (tình iu của ta *tung bông* *hú hét* *múa bụng*=)))))))

Gender: DBSK trung văn, hiện đại văn, xã hội đen, bá đạo phúc hắc cường công, mĩ thụ, nhất công nhất thụ, ngược tâm, viên mãn hoàn.

Length: 59 chương (nhìn mà toát mồ hôi hột *vuốt mặt*)
Note: Đặc biệt đề nghị những ai dị ứng Boys’ love, Yun!uke, Chunho thì đi ra dùm nhé, ta không rảnh để đọc những commt khích bác. Ai không kì thị nhưng không thích truyện thì cũng tốt nhất đừng đọc, mệt công đau đầu mà chả được tích sự gì. Truyện có cảnh quan hệ xác thịt giữa hai người đàn ông, ai chưa đủ độ tuổi, cần cân nhắc kĩ trước khi đọc, ta hoàn toàn không chịu trách nhiệm về bất cứ tổn hại nào. Đây là truyện ta edit coi như một cái gì đó gửi đến Park Yoochun trong những ngày này, cũng là để hỏi ý kiến mọi người xem, có nên tiếp tục edit tiếp không. Là hiện đại văn nên ta dùng ngôn ngữ của ta edit lại theo cách hiện đại.
Đề nghị không repost dưới mọi hình thức, mọi trang web nếu không có sự đồng ý của editor, là ta.

 

 

 

 

 

 

 

 

Chương 1:   

 

Yoochun lần đầu gặp Yunho là sinh nhật hắn hai mươi tám tuổi. Cậu bé xinh đẹp ấy là một trong những món quà sinh nhật vô giá có một không hai hắn được nhận.

Tọa trong phòng lớn nhất “Central” trên tầng cao nhất của tòa nhà “The Night”, Yoochun khẽ nheo mắt, theo khe hở nhỏ trên bình phong, có thể nhìn thấy Yunho đang đứng dang thẳng hai cánh tay dài nhỏ, không biết xoay xở thế nào để cho vệ sĩ kiểm tra, hơn nữa lúc vệ sĩ lúc soát dần xuống dưới, người cậu khẽ run lên mấy cái. Đưa ánh mắt có chút sợ hãi nhìn về mấy người áo đen mặt không biểu cảm, vào đến cửa lại giả vờ như bình tĩnh, mày khẽ nhíu lại rồi lại giãn ra.

Yoochun trong lòng khẽ cười thầm, hai hàng lông mày đen đậm đầy anh khí chậm rãi giãn ra. Hắn quay đầu, hướng người cạnh mình Changmin, hỏi:

–          Chú đã điều tra rồi chứ?

–          Cậu ta tên gọi Yunho, còn là một thiếu niên. Dậy thì muộn, thân mình gầy yếu, a~, là một đứa bé ngoan đấy. Không chỉ vậy mà còn rất đẹp, dọa người đấy! Đến ngay cả Jaejoong còn thấy kinh ngạc nữa!

Changmin đùa nghịc ly rượu trong tay, màu đỏ nhợt nhạt của rượu hấp thụ ánh sáng nhàn nhạt của ngọn đèn, khẽ hắt lên gương mặt nhã nhặn của anh. Anh hướng tới người lúc nào cũng đứng tại phía sau Yoochun, Jaejoong, khẽ bĩu môi, đùa bỡn:

–          Người mà có thể làm cho tiểu đầu gỗ Jaejoong này phản ứng thì không có nhiều đâu nha!

Nõi xong liền cười rộ lên, lộ ra hàm răng sáng bóng đều đặn.

–          Huh? Có thật không?

Yoochun quay đầu lại nhìn Jaejoong:

–          Thật sự tuyệt như vậy sao? Có thể làm cho Jaejoong của chúng ta mất bình tĩnh sao? Nếu muốn, anh có thể tặng lại cho chú.

Luôn đứng khoanh tay ở phía sau Yoochun, người thanh niên cao gầy tên Jaejoong khẽ đỏ mặt, không khách khí nói lớn:

–          Anh nghe Changmin nói bậy sao? Cái miệng xấu xa của anh ta, có bao giờ nói được cái gì hay ho chứ!

Yoochun nghe xong, liền cười ra tiếng:

–          Vậy thì thì tốt! Nhưng Jaejoong ah, Changmin nếu không như thế, thì làm sao có thể làm ông chủ của “The Night” được đây?

–          Khụ!

Changmin cố ý ho khan một tiếng, dừng ngay lại mấy lời nói móc của hai người này:

–          Tôi nghĩ, nếu mà không có cái “The Night” này, thì lấy đâu ra chỗ cho mấy người ăn chơi hả?

Changmin vừa dứt lời, thấy một vệ sĩ áo đen đi tới, đằng sau dẫn theo Yunho

–          Yoochun hyung-nim, người đến rồi!

Vệ sĩ nói xong, liền lui.

Yunho mặc một chiếc áo trắng hoàn toàn mới, cái loại này, có khi ngay cả nhãn mác cũng chưa cả bóc ấy, cùng một chiếc quần bò xanh, người không cao cũng không thấp, chân cũng rất dài. Hai tay thật tự nhiên buông thõng hai bên, có thể nhìn thấy được da bàn tay mỏng manh mềm mại. Khi mà Yoochun ngẩng đầu lên nhìn đến khuôn mặt của cậu, ánh mắt chợt khựng lại một lúc rồi mới chậm chạp chuyển hướng, liếc ánh mắt đầy tà ý sang người bên cạnh, Changmin, đầy ăn ý nhướng mày lên:

“Khó trách Jaejoong lại… Haha~!” Yoochun thầm nghĩ, lại nhìn đến Yunho, thấy cậu đang nghiêng đầu nhìn Changmin, đến khi Changmin nói:

–          Lại đây, gặp Yoochun hyung-nim đi!

Yunho lúc đó mới tự nhiên mà đem ánh mắt nhìn đến Yoochun, nho nhã leex độ nói:

–          Yoochun hyung-nim, tôi là Yunho, mong được giúp đỡ!

Nói chuyện nhìn thẳng vào mắt đối phương, ngữ khí không cao ngạo cũng không siểm xịnh, quả nhiên là được nuôi dạy rất công phu. Yoochun một bên âm thầm đánh giá, lại hướng chỉ chỗ ngồi bên cạnh mình, ý bảo cậu ngồi xuống. Yunho do dự một chút, nhưng vẫn ngồi xuống, lưng lại ngồi thẳng cứng còng. Hai tay của cậu đặt tại trên đùi, xương ngón tay rất dài, có thể nhìn thấy rõ những mạch máu nổi trên mu bàn tay, đôi bàn tay đẹp nhưng lại không mang chút gì nữ tính, mang theo dự mềm mại nhưng cũng mạnh mẽ nam tính. Yoochun âm thầm quan sát từng chi tiết của cậu, phát hiện ra Yunho đối với hoàn cảnh xung quanh là phi thường để ý. Thị giác của cậu dường như vô cùng nhạy cảm, bất cứ thứ gì không được ánh sáng chiếu đến trong phòng, đều khiến cậu chú ý. Này nếu không phải là phản xạ trời sinh, thì cũng là được huấn luyện quá chuyên nghiệp.

–          Uống gì không? – Yoochun hỏi.

–          Tôi không có khát- Yunho lắc đầu nói.

–          Bao nhiêu tuổi rồi?

–          Mười tám.

–          Thật sao? Tôi xem cậu cũng chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi thôi.

–          Tháng trước vừa sinh nhật tròn mười tám tuổi, tôi có thể đưa anh xem thẻ căn cước.

–          Không cần, tôi tin cậu. Tốt nghiệp trung học rồi phải không?

Yunho gật gật đầu, lại không nói gì cả. Yoochun thấy tiểu tử này thật ít nói, mặc dù là có hỏi có đáp, nhưng một câu dư thừa cũng không có, cử chỉ hào phóng, thái độ tự nhiên không giả tạo, không hề có chút gì kinh nghiệm từng trải, hoàn toàn khác với tất cả những cậu bé đã được đưa tới trước đây. Ngước mắt lên nhìn mình, đôi mắt đen bóng bằng phẳng tinh thuần, ánh mắt chuyên chú thật là động lòng người. Yoochun đưa tay lên gãi cằm, lợi dùng lúc tay che miệng, khẽ trộm nở nụ cười.

–          Đã ăn tối chưa?

–          Chưa.

–          Changmin, gọi chút đồ ăn lên đi, để cho cậu ta ăn cơm trước đã. Tôi ở dưới lầu chờ cậu!

Nói xong, Yoochun liền hướng thang máy cá nhân trong góc phòng đi đến, Jaejoong sau đó vài bước cũng đi theo hắn, lại thêm mấy người mặc áo đen vội vã đi theo, nháy mắt đã không thấy đâu.

–          Nhà cậu có mở nhà hàng, chắc cũng sánh ăn lắm, muốn ăn gì đây? – Changmin hỏi Yunho.

Yunho khẽ giật mình nhìn Changmin, trong ánh mắt chợt nổi lên những bất an cùng lo lắng, Changmin lại cười cười nói:

–          Có vấn đề gì sao? Tôi không chỉ biết có mỗi thế đâu! Không điều tra rõ ràng, liệu có thể để cậu đứng gần hyung-nim như vậy sao? Nói nhanh, tối nay muốn ăn cái gì nào?

–          Tùy a~

–          Ầy, biết ngay thể nào cậu cũng nói vậy. Tôi đơn giản gọi cho cậu chút canh với rau xào, cậu có muốn ăn gì khác, thì nói với người ta mang lên.

Yunho thấy Changmin đã muốn rời đi, do dự mãi rốt cục cũng nói ra lời:

–          Các người…các người sẽ không gây khó dễ với người nhà của tôi chứ?

Changmin quay đầu nhìn cậu, lại quay trở về, ngồi đối diện Yunho:

–          Sao cậu lại nghĩ như vậy?

–          Đưa tôi đến đây, món nợ 500000$ kia cũng biến mất, các người cũng không làm phiền người nhà của tôi nữa. Tôi chưa hề được nghe anh cam đoan gì hết.

–          Tôi cam đoan thì cậu liền tin?

–          Vì cái gì lại không tin chứ?

Changmin đối với câu hỏi này ngây người, suy nghĩ nửa ngày mới nói:

–          Cậu là thật sự ngây thơ, hay là giả vờ?- hỏi xong lại có chút chản nản- Tôi thấy vẫn là nói rõ tình hình cho cậu là tốt, ép ba cậu trả tiền chính là Phùng lão Tam. Hắn vì muốn cầu chút lợi nhỏ từ anh Yoochun, nên lấy cậu ra để lấy lòng anh ấy. Hắn rất có thể là vì thích khuôn mặt của cậu, nên đã giăng bẫy, dụ ba cậu cắn câu, chính là tất cả mọi chuyện đều không liên quan gì đến anh Yoochun, anh ấy từ trước cho đến tối nay, đều căn bản không biết đến là có người như cậu. Cho nên tất cả mọi ân oán tội lỗi, đừng đổ lên đầu anh Yoochun, hiểu chứ?

Ánh mắt Yunho chợt vụt qua suy nghĩ, chồng chất bất an nhìn Changmin, nghe anh tiếp tục nói:

–          Cậu cũng không cần sợ hãi, tính tình anh Yoochun, là với những kẻ không thân thiết rất xa cách. Sau này có cơ hội, cậu hãy tìm hiểu xem, coi cậu và anh ấy có duyên phận không. Có thể nói rằng, nếu anh ấy thích cậu, sẽ bảo vệ cậu cũng như người nhà của cậu.

–          Thật sự không cần thiết, chỉ cần đừng làm phiền họ là được.

–          Thật là…- Changmin dù bận vẫn thật ung dung đứng dậy- Người nhà cậu coi như đã đem cậu đi bán, cậu vẫn còn thay họ lo lắng sao? Anyway, ông trời không bất công, cho cậu diện mạo như vậy, tôi thấy cậu cũng là người thông minh, tự mình lo liệu cho tốt nhá!- trước khi đi, Changmin không quên nói thêm một câu- Về sau đừng có dùng đôi mắt to như thế mà nhìn quanh, hấp dẫn người ta một cách không cần thiết.

Mặt Yunho bỗng nhiên đỏ bừng lên, nhìn Changmin đang mỉm cười xấu xa rời đi, hít một hơi thật sâu. Cả căn phong rộng lớn chỉ còn lại một mình, liền cảm thấy được thả lỏng một chút. Ngón tay cậu đan vào nhau, hơi ngả người về phía sau một chút. Suy nghĩ đến lời nói của Changmin, nghĩ nghĩ thế nào lại chuyển tới cái người đàn ông tên Yoochun kia, lặng lẽ nhớ tới ánh mắt lợi hại của hắn, khí thế không giận dữ nhưng lại rất oai phong, cho dù đang lúc thân thiện dễ gần thì cũng khiến cho người ta có cảm giác bị áp chế. Sau đó lại nghĩ loanh quanh đến người nhà, nghĩ đến mấy tháng gần đây phát sinh quá nhiều chuyện, trong đầu cậu chợt thành một mảnh hỗn độn, cũng bắt đầu thấy đau.

Hoàng hôn dần buông, bầu trời nổi gió vờn mây trên mặt hồMichigan. Tòa nhà “The Night” đứng lặng bên hồ, cả thân mình khoác lên màu đỏ rực lửa của ánh neon, trong bóng đêm, hiện lên sừng sững hiên ngang. Là một trong những chỗ ăn chơi nổi tiếng lớn nhất, được cải biến từ một tòa nhà từ thế kỉ thứ 19, được trang bị đầu đủ thiết bị hiện đại nhất, các loại biểu diễn, kĩ nghệ, ăn chơi gì cũng có. Trong “The Night” cao sừng sững có một địa điểm bí mật trên tầng cao nhất, tầng 12, mỗi phòng trên đó đều có một thang máy riêng, nối trực tiếp với hầm để xe, trong phòng lại được cài đặt thiết bị chống nghe trộm, chống sóng dò tìm theo dõi tối tân nhất, bên trong tiếp đón khách nào, bàn bạc chuyện gì, căn bản bên ngoài không thể biết được. Thẻ VIP của “The Night” cũng không có bán công khai, chỉ dành để phục vụ những vị khách đặc biệt trên tầng chót, là chính khách quốc gia, đại gia lớn mặt, đến những kẻ máu mặt trong giới xã hội đen. Ông chủ Changmin xem ra là một người phóng khoáng, lại tâm tư thâm trầm, là một nhân vật không dễ đối phó. Nhưng mọi người, cũng đều ngầm hiểu được, “The Night” là thuộc Yoochun dưới quyền. Lời đồn về Yoochun thì không ít, người này không tốt cũng chẳng xấu, nửa chính nửa tà, chí lớn tài cao, hậu thuẫn vững chắc. Lấy thân phận là con nuôi của ông trùm phố người Hoa Đại Hồng thúc, sau khi chú Hồng qua đời, tiếp quản cơ nghiệp của ông, Yoochun làm việc thực kín đáo, hiếm khi xuất đầu lộ diện. Vì thế, thực hư thế nào cũng không thể rõ được, chỉ biết rằng Yoochun, Changmin, cùng với người phụ trách an ninh cho Yoochun là Jaejoong ba người đồng thời phối hợp, làm ăn phát tài buôn bán cái gì, đều mà thực mơ hồ.

–          Phùng lão tam lần này quả là đã bỏ ra không ít tâm huyết đi, tìm được người như vậy- Yoochun nhìn Changmin đẩy cửa đi tới, cất tiếng hỏi- Là vì mục đích gì đây?

–          Hắn biết công việc đổ hàng trên thuyền của chúng ta phát đạt, muốn gia nhập ấy mà.

Yoochun khẽ nhíu mày, trầm tư một chút:

–          Chú trả lời hắn thế nào?

–          Em nói với hắn việc này em không làm chủ được. Em cũng lo lắng công việc đổ hàng, nhưng vẫn là lo công việc làm ăn của bản thân thì hơn, chúng ta hiện tại cũng đã tăng giá, không cần phải hợp tác này nọ, đỡ vướng rắc rối. Nhưng Phùng lão tam kể cũng tốn công đi, Yunho nhìn thật giống với Junsu.

–          Đúng vậy- tay Yoochun khẽ đùa bỡn điếu thuốc, tâm chợt nhớ lại ánh mắt đen láy của Yunho- Điều tra về Yunho thế nào?

–          Thật là thú vị đi!- Changmin ngồi xuống đối diện với Yoochun- Anh biết Cường Nhân phải không? Ông của hắn là người Hoa thành đạt nhất Chicago, cha hắn lại là người đứng đầu cảnh sát khu người Hoa, Cường Nhân năm nay chưa đến ba mươi nhưng lại đạt đến chức vụ ngang với cha hắn, trở thành cảnh sát trưởng trẻ tuổi nhất Chicago, tiếng tăm rất lớn. Mà tên cảnh sát tinh anh có xuất thân cao quý này, lại chính là anh rể tương lai của Yunho. Cái làm cho người ta khó hiểu chính là, cha của Yunho bài bạc, vướng phải nợ nần nặng lãi, lúc cùng đường phải lấy con trai ra gán nợ, gã anh rể tương lai này lại chẳng quan tâm, có hay không? Em đã nói với anh rồi, Yunho tuyệt đối không phải là hạng bình thường đâu, anh phải cẩn thận đối phó rồi. Haha~

–          Vậy thôi sao?- Yoochun nâng mắt nhìn lên Changmin- Lấy năng lực của cậu, mà chỉ tra ra được một chút vậy thôi sao?

–          Ah, tất nhiên là không phải có thế, nhưng nếu em đem nói hết với anh, trò chơi này còn gì là thú vị nữa. Cũng muốn cho hai người có không gian mà tìm hiểu nhau chứ!

–          Cậu là đang đoán anh sẽ để ý cậu ta?

–          Hiện tại thì có lẽ không, nhưng tương lai thì khó mà nói trước được. Changmin này đã duyệt qua vô số người, cậu bé Yunho này, tương lai sẽ là một báu vật đấy, nếu anh không muốn, vậy thì để lại “The Night” đi, để em, đào tạo hai năm thôi, nhất định sẽ là một quân đắt khách đấy.

–          Vớ vớ vẩn vẩn, cái gì cậu cũng dám làm vậy?- Mặt Yoochun bỗng trầm xuống một chút, cứ như một người khác vậy, Changmin vội vàng giải thích:

–          Chẳng phải là đang nói giỡn sao? Nếu anh nghĩ thật sự muốn ngoạn qua cậu ta, rồi là thật sự thích, thì chẳng phải nhiệm vụ bảo vệ của Jaejoong đáng thương của chúng ta sẽ rất nặng nề sao, dù thế nào cũng phải đề phòng một chút chứ?

Jaejoong nãy giờ luôn trầm mặc đứng một bên giờ này mới lên tiếng:

–          Biết rõ là khó khăn như thế, vẫn còn giữ lại bên người, chẳng phải là tự chuốc lấy tai họa sao?

–          Ầy- Yoochun đứng lên, phủi phủi y phục- Nếu cậu ta thực sự là nằm vùng, thì chúng ta có muốn cũng không thể điều tra ra được. Tôi xuống lầu chơi mạt chược cùng mấy lão già, Changmin, cậu thay anh đưa Yunho đến căn nhà bên hồ, trước tiên để cậu ta ở đó, không cho tiếp xúc với người khác. Những thứ khác, chờ tôi quay lại rồi nói.

Giờ phút này, Yunho một mình ngồi ngay ngắn tại gian “Central”, ánh mắt non trẻ trong suốt không thể nào biết được, tương lai đang chờ cậu ở phía trước là như thế nào.

Hết chương 1

Thấy thế nào? Cách edit này có được k? có nên tiếp tục không? Ầy, thực ra là ta đã viết lại hầu hết các câu văn=)))))))))) nên khi đọc có cảm giác như đọc fic ek=))))))))))
Nhớ commt cho ta đấy=))))))))

Categories: fiction | Nhãn: , , | 84 phản hồi

Vương đích nam nhân- Chương 2


hê hê, ta come back nè =))))))))))))
thấy ta chăm chưa, chăm chưa nào?=)))))))))))))))))
đùa đấy, hum nay ta xuất hiện ở đây với 1 vai trò hoàn toàn mới, là beta-er a~=)))))))))) 
chương 2 này, chúng ta sẽ chào đón một người bạn hoàn toàn mới, đó là ss Aloha aka Al sẽ tham gia vào quá trình edit bộ truyện này *vỗ tay*=))))))))))))
Chương 2 “Vương đích nam nhân” này là sản phẩm đầu tay trong sự nghiệp editor ss Aloha, mong mọi người đón nhận và ủng hộ a~ *vỗ tay* :)))))))))))))))))))))))))))))) 
Nói thật chứ, ss ek edit Thuần Việt hơn Kyo ta nhìu=))))))))) và ss ek rất là chăm chỉ a~=)))))))))))))
Ờm, nói thế thôi nhể=)))))))))
Let’s enjoy! *vỗ tay*=)))))))))))))))))))))))))) 

Chương 2: Ngục trung

Editor: Aloha a.k.a Al

Beta: KyoShin

 

 

 

 

 

 

 

 

 Ta bị thị vệ đưa vào đại lao.

Trong phòng giam âm u, tăm tối không có lấy một chút ánh sáng mặt trời, trên bốn góc tường là ánh xanh biếc những rêu, khắp phòng không khí đều là mùi ẩm mốc, hôi thối…

Ta  tập tễnh bước vào trong, dưới chân hàng loạt xích sắt níu giữ, cả người ngã nhào trên mặt đất, bàn tay lại chạm vào vết thương của ngày hôm qua, máu liên tục chảy xuống.

Ta còn muốn đứng lên, nhưng thật sự một chút khí lực cũng không có, vì thế ta chỉ có thể lết đến cái gọi là “giường”. Hai tay ôm lấy đầu gối, cả người thu thành một khối, rốt cuộc lại khóc nấc lên.

Ta không hiểu, thật sự không hiểu vì cái gì thế giới này ghét bỏ ta, hết thảy trong nháy mắt đều bị tước mất thành kẻ trắng tay. Ta từ một thiếu niên được chiều chuộng thương yêu lại lưu lạc thành một thân tù nhân cô độc…Nhà ta trước kia? Người thân ta trước kia? Cả ta trước kia nữa? Rốt cuộc nơi nào? (Chém a~)

Ta nhớ đến phụ thân, nhớ tới mẫu thân, ca ca tỷ tỷ, còn có thư đồng của ta… Bọn họ vĩnh viễn rời ta, không cần ta mà sang cái thế giới kia!

Mà giờ đây cũng chỉ còn mình ta, lưu lại yếu ớt trên thế gian này, không còn người yêu thương!

Vận mệnh vì cái gì mà lại chỉ trúng ta?

Ta khóc đến hơi tàn lực kiệt, mệt quá mới ngủ thiếp đi.

Trong lúc ngủ mơ, ta thấy lại được cùng người thân ở cùng một chỗ. Ta như thấy phụ thân nhẹ nhàng vuốt tóc ta, nhìn ta cười nói:

–         “Hài tử, đừng khóc, một mình ngươi trên cõi đời này, phải trở nên kiên cường, Trịnh gia giờ chỉ có mình ngươi, nhất định phải dũng cảm sống sót, chúng ta vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi nhìn ngươi khôn lớn…”

Đến lúc tỉnh lại, ta phát hiện trên mặt mình đều là nước mắt.

Ta gạt đi nước mắt, tự nhủ rằng: Trịnh Duẫn Hạo, từ hôm nay sẽ không vì khó khăn mà khóc nữa, phải trưởng thành, phải dũng cảm sống sót. Sau đó, ta quỳ trên mặt đất, hướng người thân của ta dập đầu lạy ba cái.

Ta biết, từ nay về sau ta đem thân phận công tử quý tộc đoạn tuyệt

Ta lại nghĩ đến ngày hôm qua tuyết y thiếu niên kia chỉ hứa hẹn cho qua chuyện.

Không ngờ hôm nay buổi sang, hắn lại thật sự phái người đến dạy ta luyện võ công. Hai gã cai ngục gào thét bắt ta thay một bộ đồ sạch sẽ để luyện công, sau đó đưa ta xuyên qua một khu rừng trúc, đi vào “Cửa nam” đến một cái sân lớn – là một khu vực uy nghiêm, mọi người đều tập trung tinh thần luyện tập kiếm pháp – cơ hồ đều là người của Ma giáo!

Hai gã cai ngục kia đưa ta đến quảng trường rồi bỏ lại ta mà rời đi.

Lúc bọn họ rời đi, một tên có vết sẹo trên mặt nói thầm:

–          Thật không biết Nam Cung cung chủ như thế nào lại cho một tù nhân luyện võ công?

Lúc ấy, đối với những lời này ta cũng không có để ý, nhưng nhiều năm về sau khi nhớ lại thời điểm này, lòng ta lại đau như cắt.

Ta cứ như vậy mà đứng trên sân.

Đầu xuân thời tiết rất lạnh, gió mang theo hơi lạnh thổi qua rừng trúc. Sáng sớm lạnh như băng, sương sớm thỉnh thoảng lại tụ trên quần áo mỏng manh của ta, ta không khỏi lạnh run cả người.

Ta xoa bắp đùi mình, tự nhủ chính mình không được phép khiếp đảm. Sau đó hướng tới một người nam tử chắp tay sau lưng về phía ta. Ta có thể nhìn được hắn chính là kẻ có quyền lực cao nhất chỗ này.

Khi ta gần đến chỗ nam nhân, chỉ còn vài bước, đột nhiên nghe thấy một âm thanh trầm thấp:

–          “Ngươi đã đến rồi?”

Âm thanh đó khiến ta một trận kinh hãi, sau đó ta nhìn qua nam tử một lượt – người này ta nguyên lai đã gặp qua, tại ngày hôm quả ở đại điện.

Chính là kẻ đứng bên trái tuyết y thiếu niên.

Hiện tại ta liền thuận tiện đánh giá hắn một chút. Trong vòng 3 giây liền đưa ra một kết luận: là không tốt

Namtử này ước chừng 20 tuổi, 6 thước cao, dáng người to lớn, quần áo màu trắng khoác ngoại y màu đen. Bộ dạng không sai, ánh mắt lạnh lẽo, mũi thẳng, mái tóc dài màu đen được búi lên bằng trâm cài tóc… Nhưng đích thị ánh mắt của hắn là kẻ giết người không chớp mắt.

Hắn chỉ vào một vị trí cách đây không xa, lạnh lung ra lệnh cho ta:

–      ”Đứng ở bên kia đi, cùng nhau luyện tập!”

Gió thổi làm bay vạt áo khoác, phát ra thanh âm lạnh thấu xương. Ánh mắt hắn không hề lảng tránh, nhìn thẳng vào mặt ta, giống như kim châm.

Lòng ta một trận run lên, cư nhiên đã quên dời bước

–          “Ta gọi là Thiên băng, ngươi có thể bảo ta Thiên hộ pháp, từ hôm nay trở đi ta sẽ phụ trách huấn luyện ngươi.”

Hắn mang theo ánh nhìn sắc bén liếc nhìn ta, sau đó bước đi, ném lại một câu,

–          Lời của ta chưa bao giờ nói lại lần thứ 2, biến!”

Ta sửng sốt một chút, sau đó giống như bị giật đứt một dây thần kinh, vội vàng chạy đến chỗ hắn đã chỉ.

Ta khoa chân múa tay một buổi sáng với kiếm, phát hiện ra mình cư nhiên có thể rất nhanh nhớ kỹ chiêu thức, hơn nữa còn tự tìm tòi sáng tạo dạng mới.

Đang lúc ta tự cho mình không hổ là kỳ tài luyện võ, hậu nhân của nhà họ Trịnh, ta đột nhiên phát hiện là mọi người cũng đã dừng lại. Mà chỉ có kiếm của ta vẫn còn đang chỉa lung tung.

Có gì không ổn sao? Ta xem mọi người đều nhìn ta, mặc dung không nói gì nhưng thần sắc quái dị, ánh mắt lạ thường.

Lòng ta cả kinh, cuống quýt nhìn về hướng kiếm ta đang chỉ.

Một người cao 6 thước, áo trắng đen lẫn lộn, mặt biến sắc đứng trước mũi kiếm của ta – Thiên băng!

Ta chỉ dám liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt hắn sắc bén như diều hâu nhìn thẳng vào ta, làm cho lòng ta phút chốc nặng như núi đè.

Ta đột nhiên tay chân cũng rất sợ hãi, người run lên, kiếm không cầm chắc liền rơi xuống.

–          “A~”

Ta chỉ thấy đầu gối mình bị người kia hung hăng đá một cước, đau không chịu được liền khụy xuống.

Chờ ta hồi tỉnh, thiên băng ngán ngẩm đứng trước mặt ta, kiếm ta rơi xuống giờ đã nằm trong tay hắn. Gió thổi qua, nghe âm vạt áo phát phơ. Hắn đối ta, âm thanh uy nghiêm hỏi:

–          “Ngươi rốt cuộc đang luyện cái gì? Ngươi có hay không có khí lực?”

Ta kinh sợ, vừa rồi tự tán thưởng liền tan thành tro bụi.

Nguyên lai ta vẫn là kẻ không hiểu võ công.

–          Hôm nay luyện tập đến tay, mọi người tự giải tán.

Thanh âm lạnh lẽo của Thiên băng lướt qua ta lại thêm gió lạnh nên tràn ngập uy lực. Sau đó hắn dùng ánh mắt sắc bén nhìn ta chằm chằm :

–          Ngươi, ngồi tấn tại chỗ cho ta, đến khi nào ta hài lòng mới thôi.

Mọi người bắt đầu rời đi. Đầu ta  “Ông”  lên một tiếng.

Xong rồi !

Đứng tấn như vậy hoàn toàn không có một chút tôn nghiêm.

Tên Thiên băng thì từ đầu tới cuối không một chút tươi cười đứng bên cạnh ta, một tấc cũng không rời. Nếu ta có hơi nhích chân một chút hoặc thả lỏng, hoặc là chân run, hắn đều không lưu tình đá ta một cước cảnh cáo. Ta mỗi lần bị hắn đá đều ngã nhào xuống đất, sau đó hắn lập tức bảo ta đứng lên tiếp tục.

Luyện tập quả thật thống khổ ! Hai cái chân đáng thương của ta chết lặng vô lực, lung lay sắp đổ, thịt như nhũn hết cả đi !

Trở lại phòng giam, chân của ta gần như bị hỏng, ta dùng sức xoa cái chân đau nhức vô cùng, lại phát hiện ra, yên ổn nghỉ ngơi tại phòng giam cũng là một loại hưởng thụ !

Ta hy vọng ngày hôm sau sẽ khá hơn một chút .

Chính là loại hy vọng yếu ớt, không có khả năng.

Ngày hôm sau, ngày thứ ba, thứ tư…

Ta vẫn tiếp tục bị Thiên băng phạt đứng tấn, hơn nữa thời gian càng ngày càng dài, hắn cũng trở nên càng ngày càng hung, càng ra tay vô tình, ta một lần bị hắn đánh ngã trên mặt đất, lại bị hắn bắt phải đứng lên.

Đầu gối của ta máu liên tục chảy, từng mảng da tróc ra. Ta tựa hồ lâm vào một cái vòng ra tấn luẩn quẩn.

Ta vẫn tự nói mình phải nhẫn nại, ta không còn là công tử quý tộc họ Trịnh, ta giờ chỉ là một tù nhân ! Nhưng tra tấn như vậy làm cho nhẫn nại của ta tới cực hạn, ta càng ngày càng… cảm thấy Thiên băng là cố ý nhắm vào ta. Tới lần thứ 10 thì ta rốt cuộc cũng bộc phát.

Đó là một ngày mưa tầm tã. Khi ta đã không biết đến lần thứ bao nhiêu bị Thiên băng đá ngã lăn trên mặt đất, ta liền quỳ rạp xuống đất, ủy khuất tích tụ nhiều ngày thành lệ tuôn rơi.

–          Đứng lên, tiếp tục luyện !

Thiên băng thực hung hăn, dưới trời mưa lại như một con thú đáng sợ.

–          Ta không luyện nữa !

Ta bắt đầu phát giận, đối hắn mà nói :

–          Ta và ngươi vốn không thù oán ? Ngươi vì cái gì lại đối ta như vậy ?

Ta thực khẳng định, thực khẳng định hắn là nhằm vào ta !

Con ngươi màu đen của hắn khẽ chớp lộ ra tia nguy hiểm :

–          Ta chưa bao giờ nhằm vào bất cứ kẻ nào !

–          Vậy tại sao mỗi ngày đều chỉ có ta phải luyện tập cái thứ này ? Vì cái gì ?

Ta khóc quát. Ta không cần ! Ta không cần thứ tra tấn thống khổ này, ta không cần tại đây một mình giữa mưa to gió lớn, giống như cái đứa ngốc mà đứng tấn trên cái sân chết tiệt này !

–          Bởi vì ngươi ở trong này kém cỏi nhất.

–          Nhưng là ta chưa từng học qua võ công, mà bọn họ đều có võ công, như vậy căn bản không công bằng !

–          Ta mặc kệ ! Đứng lên ! Tiếp tục luyện tập !

Hắn thực không kiên nhẫn quát lên.

Ta vẫn không đứng dậy, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng bị qua ủy khuất như thế, chưa từng bị ai đánh chửi… Nhìn xem ta hiện tại là cái bộ dạng gì ? Toàn thân vừa hôi vừa bẩn, không có một chỗ sạch sẽ… Tóc dài hỗn độn bết vào mặt, trên tay dính máu, bụi đất bám đầy người…

Ta nhớ nhà… Ta nhớ lại ổ chăn ấm áp ở nhà ta… Ta không cần chịu khổ tại cái địa phương quỷ quái này !

–          Đứng lên cho ta !

Thiên băng kéo áo ta, mạnh mẽ lôi ta đứng lên.

Ta vẫn bám trụ mặt đất, hắn tựa hồ có chút phát hỏa, ánh mắt tràn ngập sát khí nhìn ta.

Nhưng mà đột nhiên, hắn thả ta ra, ánh mắt hắn lướt qua đầu hướng phía sau lưng ta nhìn tới.

–          Cung chủ.

Hắn kiên nghị, hai tay nắm lại, cung kính đứng thẳng thân thể.

Lòng bỗng một trận lạnh run, quay đầu xem phía sau.

Sắc trời đang mưa u ám, đôi mắt của ta bị nước mưa làm nhòe đi, lại đột nhiên trợn to

Trong mưa đi tới một người thiếu niên, không, là cung chủ kia, duy nhất một màu, quần áo thanh nhã đích thị tuyết y, cây dù cũng một phen màu trắng, tà áo nhẹ nhàng phiêu dật (chém=))), mái tóc màu đen theo gió tung bay.

Đột nhiên quanh ta xuất hiện một loại ảo giác – giống như mọi chỗ hắn đi qua nháy mắt nở dầy màu trắng của cây anh đào, cánh hoa rơi như mưa, mưa bay đầy trời…

Tuyết y thiếu niên kia chậm rãi đi đến trước mặt ta, thản nhiên liếc nhìn ta một cái, trong ánh mắt xẹt qua một tia trong trẻo nhưng lạnh lùng:

–          Ngươi không phải thề muốn giết ta sao ? Chỉ một chút vất vả liền chịu không nổi sao ?

Lời nói có chút mỉa mai. (Chém=)))

Không biết vì cái gì, vừa nhìn thấy hắn, ý hận của ta tựa như thủy triều cuồn cuộn nổi lên. Ta quật cường đứng dậy, hướng về phía thiếu niên kia,hung hăng đáp lại :

–          Ai nói ta chịu không nổi ? Ta Trịnh Duẫn Hạo nhất định sẽ giết chết tên đại ma đầu nhà ngươi, đem ngươi tế người nhà ta !

–          Câm mồm !

Thiên băng hướng ta quát to.

Thiếu niên kia lại tựa hồ mang một tầng đùa cợt ý cười, khẽ nhếch mi, hắn xoay người lược qua ta rời đi, chỉ để lại một câu tựa hồ nhẹ như gió thoảng.

–          Đúng vậy sao ? Ta đây chờ…

Bóng dáng hắn rời đi, sạch sẽ mà thon dài.

–          Ta nhất định sẽ giết chết ngươi !

Ta nhìn theo tấm lưng kia hô ta, mưa cơ hồ che mất tầm mắt.

Thân ảnh của Địa Tuyết chặn tầm mắt ta, hắn vừa mới vẫn đi theo sau tuyết y thiếu niên kia, bây giờ còn chưa rời đi, vẻ mặt gian tà nhìn ta, nghiền ngẫm khiến ta không chịu nổi.

–          Ai nha ! Ngã như vậy chắc đau lắm, lại khiến cho Thiên hộ pháp phải phạt nặng như vậy, thật là đáng thương a~ !

Mái tóc dài màu nâu của hắn vũ động không ngừng.

Ta trừng mắt nhìn Địa tuyết, hắn lập tức cười rộ lên, xoay người vỗ vỗ Thiên băng :

–          Thiên hộ pháp, thật sự là vất vả ngươi, huấn luyện hắn không dễ dàng a ! Hôm nay lại không xong…

–          Địa tuyết.

Xa xa tuyết y thiếu niên xoay người lại, Địa tuyết lên tiếng đáp trả, lại xấu xa nhìn ta một cái, rồi vội vàng đi theo.

Ta ngơ ngác đứng tại chỗ, đột nhiên phát hiện Thiên băng hóa ra cũng đang thấp tấn.

Ngày đó ta trở lại phòng giam, lại một lần nữa khóc lên.

Ta quỳ rạp xuống mặt đất dơ bẩn, dùng hết sức đánh vào đầu mình – ta từng thề rằng muốn luyện hảo võ công, giết  chết kẻ hại nhà của ta, vì bọn họ mà báo thù ! Chính là ta hiện tại đang làm gì ? Đang làm gì đây ? Ta thế nhưng ở trong này hàm khổ kêu mệt, oán trời trách đất, ở trong này lại tưởng tượng kẻ khác muốn nhắm vào ta ! Ta có tư cách gì ?

Ta thực xin lỗi phụ mẫu đã sinh dưỡng ta… Ta thật sự thật sự rất bất hiếu ! Nếu không tuyết y thiếu niên kia không thể buông một câu hoài nghi như vậy đối ta, ta hiện tại đều quên đi mục đích tồn tại của mình rồi !

Mục đích ta tồn tại, chính là muốn giết chết tuyết y thiếu niên kia !

Trên người ta chính là gánh nặng báo thù cho gia tộc !

Ta lại nghĩ tới vừa rồi tuyết y cung chủ kia lãnh đạm khinh khi ta.

Ta thề với trời ta nhất định phải khổ công luyện tập.

Ta thề, ta nhất định phải tự tay giết chết ngươi, chính là tuyết y thiếu niên kia !

Ta cắn chặt môi, đứng dậy tự luyện tấn. Ta không thể lơ là một giây !

Lúc trước đứng dưới mưa, ta đã bị Thiên băng tra tấn gần hai canh giờ, đến độ kiệt sức… Đầu gối của ta cơ hồ đều dính máu, trên chân đều là vết thương… Chính là ta mặc kệ, ta buộc chính mình đứng tấn hai canh giờ, không cho phép nhúc nhích. Nếu động một chút sẽ thấy đau gấp bội !

Ta không biết như vậy có phải tự làm khổ mình.

Cho dù là tự làm khổ mình, ta cũng muốn luyện hảo võ công.

Ta cuối cùng có tính hay không xứng là con cháu nhà họ  Trịnh ?

 

 

            Hết chương 2

Thế nào? Hay chứ? Hay là dở? Hay dở gì thì cũng cứ commt đi nhá=)))))))))))) ta là ta rất  iu reader nào chăm commt nha=))))))))))) 

 

Categories: fiction | Nhãn: , , , , | 27 phản hồi

Danmei “Vương đích nam nhân”


Happy birthday to me
Happy birthday to me
Happy birthday, happy birthday
Happy birthday to KyoShin ❤
KyoShin, Hwaiting!!!!!!!!!!!! *thổi nến*
=)))))))))))))))))))) 1 phút tự sướng đã hết=))))))) 
Nhận dịp sinh nhật lần thứ 20 của khổ chủ, cùng sinh nhật thứ 26 của bé cưng tiểu Cục Mỡ của khổ chủ, bổn khổ chủ đây quyết định khui bịch fic mới=))))))))))))
hề hề, ta bik m.n mún chọi dép ta vì mấy bộ dở dang lắm, cơ mà, ta sẽ không bỏ chúng đâu a~ :))))))))))
giờ thì đọc thôi=)))))))))))))))))

 

 

 

 

 

 

 

 

VƯƠNG ĐÍCH NAM NHÂN

 

 

 

 

 

Author: Tố Khai Tâm

Editor: KyoShin

Soucer: QT

Length: Long

Paring: Tại Trung x Duẫn Hạo, Hữu Thiên x Duẫn Hạo, Xương Mân x Duẫn Hạo (1 side).

Gerne: DBSK trung văn, ngược luyến tàn tâm, cổ trang, võ hiệp, cường công, ôn nhu công, mĩ thụ, H.E

Rating: NC-17

Status: Hoàn

Note: Đây là một bộ mà Kyo rất thích, là một trong số ít danmei mà Kyo đã đọc và bị ám ảnh khá lâu, một phần vì nó viết đúng sở thích của ta là Yun!uke, một phần lớn hơn là nó có Chunho tình yêu của ta, và đặc biệt là ta rất ấn tượng với Jaeho trong này, nên edit để chia sẻ mọi người cùng đọc, nhất là những người yêu thích Yun!uke. Cũng nói thêm là các chương ở đây do ta tự chia, bởi tác giả chỉ chia làm 3 cuốn, không ghi rõ chương, nên ta cắt ra thành từng phần cho mọi người tiện theo dõi, cũng tiện cho ta việc update J)))) Cảm ơn Cá cưng đã share bản QT của bộ này cho ta J))))))

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chương I: Oán hận.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mọi chuyện chỉ xảy ra trong một đêm.

 

Trong một đêm. Quá nhanh!

 

Ta thậm chí còn không thể biết rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, vận mệnh của ta liền hoàn toàn thay đổi!

 

Mới vài ngày trước, ta nổi tiếng là công tử nhà danh gia, là một trong “Lục đại quý tộc” giàu có nhất thế gian- đường đường là tam thiếu gia họ Trịnh. Ta có hai ca ca, một tỷ tỷ, nhưng ta không có đệ đệ hay muội muội. Vì thế mọi người đều nâng niu ta, cưng chiều ta. Ta như một đóa hoa nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay, vô ưu vô lo mà lớn lên.

 

Mọi người thấy ta đều khen: “Hạo nhi thật là xinh đẹp, sau này lớn lên nhất định sẽ là một mỹ nam tử.”

 

Mỗi lần thế ta đều cười thật tươi, nghe trong lòng thật vui vẻ.

 

Ta biết ta là một đứa trẻ xinh đẹp.

 

Bởi vì ta được thừa hưởng dòng máu cao quý tốt đẹp: cha ta hiện là “Đại học sĩ” tiếng tăm lẫy lừng, phong hoa tuyệt đại, có đàm tiếu gian tường lỗ hôi phi yên diệt đích đại khí; mà mẫu thân ta, còn lại là một trong những nữ nhân xinh đẹp nhất thế giới này- “Linh thủy công chúa”, nàng có thế gian ôn nhu nhất sáng ngời đích ánh mắt, có thế gian mỹ tuân lệnh tinh linh cũng ai oán tóc, nụ cười của nàng, khuynh quốc khuynh thành.

 

Mà ta, chính không ngừng hấp thu bọn họ đích tinh hoa, lấy tốc độ kinh người kinh diễm lớn lên, thậm chí sắp vượt qua hai ca ca đã trưởng thành của ta.

 

Phụ thân ta yêu ta, mẫu thân của ta cũng yêu ta.

 

Bọn họ cho phép ta làm bất cứ việc gì ta thích: đọc sách, săn thú, chơi cờ, ngắm hoa…

 

Chỉ có một việc là ta không thể làm- đó chính là tập võ. Ta không hiểu được vì cái gì phụ thân đối với ta tập võ lại như vậy phản cảm, phản cảm đến có một lần ta trộm theo sát ca ca tập múa kiếm, kết quả bị phụ thân phát hiện, hắn hung hăng đánh ta hai cái bạt tai, làm ta sợ hãi ngã nhào trên đất, nếu không có ca ca ngăn lại, hắn nhất định còn muốn một cước đạp đi lên.

 

Nhưng ta biết, hắn không cho ta tập võ nhất định là vì yêu ta.

 

Cho nên ta vô ưu vô lo.

 

Mỗi tối, ta đều như chú bướm rực rỡ sắc màu tự do bay nhảy trong mộng đẹp, mơ thấy chính mình đích tương lai muôn hồng nghìn tía.

 

Mà hiện tại…

 

Ta xấu xí tựa quỷ, quỳ gối trên nền đá cẩm thạch lạnh cứng trắng toát!

 

Ta y phục trên người, hiện giwof không khác gì một mớ giẻ lau bẩn thỉu, rách tung tóe… Cơ thể của ta, vừa hôi vừa bẩn, cứ như cả ngàn năm không có tắm qua vậy- đây chính là điều ta ghét nhất, ta khó chịu nhất chính là những người không sạch sẽ! Mà trên đầu ta, còn đang dính cả cơm lẫn đồ ăn, đó là hậu quả ngày hôm trước ta vừa tùy hứng lấy ra đồ ăn thì bị hai nam nhân lưng hùm vai gấu đánh đòn hiểm gian, đầu gục vào bát mà thành.

 

Không! Ta bây giờ, ngay cả quỷ cũng không bằng nữa!

 

Quỷ đều là tự do đích, có thể tùy tâm sở dục địa phiêu phiêu đãng đãng. Mà ta thì sao? Ngay cả tự do hít thở cũng không được- trên tay, trên chân đều bị lũ xiềng xích vừa to vừa nặng quấn lấy, dây xích đi qua chỗ nào, chỗ đó đều bầm tím tụ máu lại. Vết bầm rách ra làm chảy những tia máu, dọc theo làn da kinh tâm động phách địa chảy xuôi. (Kyo: *xuýt xoa* xót xa quá! Đau lòng quá!)

 

Chung quanh ta, quỳ đầy những người thân thuộc của ta… Phụ thân ta, mẫu thân ta, hai ca ca của ta, so với ta chỉ lớn hơn một tuổi chính là tỷ tỷ của ta, bá bá của ta, nhị thúc tam thúc của ta, thư đồng của ta…

 

Phụ thân ta trên người ngoài xiếng xích ra còn có dây thừng. Trên người hắn đều là vết thương đỏ rực do dùng hình, nhìn thấy ghê người, ta nhìn đến mà đau xót. Hắn thẳng tắp địa quỳ, trong mắt tràn ngập ưu sầu…

 

Mẫu thân của ta trong một đêm liền tiều tụy. Nàng vốn là một nữ nhân mềm yếu, cho tới bây giờ đều chưa từng bị tra tấn đến như vậy. Nàng hiện tại gắt gao địa dựa vào phụ thân ta, nhưng mà thủy lam ánh mắt lại bình thản mà trong suốt…

 

Bà nội ta vẫn luôn luôn tay lau nước mắt, nàng cả người nhỏ gầy tựa như một chiếc lá cây khô héo, dáng người run rẩy nhúc nhích rồi lại ngã xuống, chính là nàng cũng phải quỳ…

 

Toàn bộ đại đường, thậm chí so với đại đường ở phủ ta còn đẹp hơn, tinh xảo hơn. Ngọn đèn tỏa ra ánh sáng lấp lánh kì ảo phản chiếu trên nền nhà cẩm thạch trắng, trên những cột đá trắng khắc hoa tinh xảo, có thể sánh ngang với một cung điện!

 

Chính là, nơi này là cái chỗ nào a~?

 

Ta căn bản không biết nơi này là cái chỗ nào đi!

 

Có phải hay không nơi này chính là địa ngục? Ta có phải hay không đã rơi xuống địa ngục rồi?

 

Ta cả người đều là mồ hôi lạnh, ánh mắt tan rã, tay run rẩy cũng thật lợi hại.

 

Ta rốt cuộc phạm vào tội gì?

 

Vì cái ngày đó, lúc ta tiến vào mộng đẹp vẫn còn là một bộ dáng đẹp đẽ, chính là tái mở mắt đích thời điểm thế giới đều hoàn toàn thay đổi?Vì cái gì nháy mắt ta đã trở nên tay trắng, vì cái gì phải chịu đựng khổ sở như vậy?

 

Mà ta, cứ như một đứa ngốc, ngay cả nguyên nhân cũng không hề biết!

 

Ta vẫn cúi đầu nhìn mặt đất, mặt đất màu trắng đá cẩm thạch như phát sáng đầy quỷ dị làm ta đáy lòng vẫn run rẩy.

 

Ta trộm ngẩng đầu nhìn quá liếc mắt một cái.

 

Ngay trước mặt ta cách mười mét trên bậc thang màu trắng, một vị tuyết y thiếu niên lạnh lùng lạnh nhạt ngồi trên một chiếc ngai rộng được điêu chế tinh xảo từ thủy tinh, lông mày của hắn có một nhánh cây anh đào nhỏ, đạm mà nhã lệ. Mà bên cạnh hắn còn một tả một hữu phân biệt đứng hai cái hộ vệ bộ dáng niên kỉ khinh nam tử.

 

Ta chỉ dám nhìn thoáng qua, chính là ta có thể thực khẳng định: này tuyết y thiếu niên bộ dạng rất đẹp. Thời điểm ánh mắt ta chạm đến hắn, đột nhiên có cảm giác như đang đứng giữa một không gian tràn ngập cánh anh đào bay múa.

 

Đến hiện tại, ta cũng không biết này tuyết y thiếu niên là ai.

 

Chính là ta duy nhất biết đến là ta hận hắn, ta hận không thể cắn hắn thành ngàn vạn mảnh, sau đó dồn đống đốt thành tro! (Kyo: ==lll đốt đi thì sau này lấy ai iu em hả Yunnie?)

 

Là hắn phá hủy cả nhà chúng ta! Nhất định là người thiếu niên kia đã hạ mệnh lệnh, mới làm cho đường đường Trịnh gia chúng ta bây giờ như một lũ quỷ xấu xí thế này!

 

Ta hận hắn!!!!!

 

 

–          Trịnh Nếu Nhiên, phản bội chính là một tội rất nghiêm trọng đấy nha!

 

 

Ta nghe thấy có người nói chuyện, thanh âm là đến từ tiền phương, tựa hồ như là nam tử đứng bên phải khai khẩu, một loại gần như diễn du thả châm chọc đích giọng điệu từ từ địa phiêu tại trong không khí.

 

Ta thân thể run rẩy.

 

Ta khẽ liếc thấy phụ thân ta hoảng sợ trợn to mắt. Hắn trầm mặc một lát, sau đó thấp giọng nói:

 

 

–          Thực xin lỗi, cái gì phản bội, ta nghe không hiểu!

 

 

Hắn nói, thanh âm của hắn sau một đêm trở nên khàn đặc, có một loại không ổn đích cảm giác. Trong lúc nói chuyện, trên người hắn một vệt máu tươi chảy xuống.

 

Phía trước người nói chuyện khinh miệt địa nở nụ cười.

 

 

–          Nga? Phải không? Ngươi không rõ? Như vậy không bằng ta đổi cách xưng hô với ngươi đi. Thế gian nổi tiếng đích “Liễu diệp sát thủ”- Song tê cung tiền nhiệm Tả hộ pháp Trịnh Trác?

 

 

Kia nam nhân tà đắc thấu xương đích thanh âm nhất thời giống như một cây châm xuyên thẳng qua não bộ của ta!

 

Phụ thân ta chính là…là…Liễu diệp sát thủ?

 

Làm sao có thể? Đùa cái gì mà chả vui gì cả?

 

“Liễu diệp sát thủ”, tên này ta lúc còn rất nhỏ có được nghe người khấc nhắc qua, người nọ chính là Tả hộ pháp của đứng đầu ma giáo Song tê cung, lấy chiêu thức vô cùng đẹp mắt “Liễu diệp xuyên tim” hiển hách giang hồ, hắn giết người không chớp mắt, nghe nói còn không có ai từng thấy qua bộ mặt thật của hắn. Chính là… Nghe đồn kia “Liễu diệp sát thủ” trong một trận giang hồ đại chiến hai mươi năm trước cũng đã táng thân biển lửa đi…

 

Mà phụ thân ta, cho tới bây giờ cũng không từng sử dụng qua võ công a~!

 

Ta nhìn phía phụ thân, ta nhìn sắc mặt của hắn thoáng chốc trở nên trắng bệch, cả người đều cứng lại, nhưng là của hắn khóe miệng lại gợi lên một nụ cười buồn, chính là cười đấy.

 

Ta cả người chợt lạnh run, đột nhiên cảm thấy như đất trời sụp đổ.

 

Chờ một chút…Liễu diệp sát thủ là ma giáo song tê cung Tả hộ pháp!

 

Như vậy… người cha mà ta luôn kính yêu lại là…là người của ma giáo! Chúng ta đường đường một trong “Lục đại quý tộc” Trịnh gia nghiễm nhiên là người của ma giáo!

 

Mà chỗ ta đang ở hiện tại này đây, chính là Song tê cung!

 

 

–          Các ngươi làm thế nào có thể phát hiện ra?

 

 

Cha ta hỏi, hai mắt chậm rãi buông xuống, ta cứ nghĩ hắn cũng vừa mới biết nguyên nhân vì sao lại bị bắt tới đây, chính là hiện tại đều là không phải.

 

 

–          Trịnh Nếu Nhiên, ngươi che giấu thật là giỏi đi. Nếu không chúng ta đã không phải để đến tận 20 năm sau mới phát hiện ra bí mật này a~. Trong 20 năm qua, ngươi quả rất khá đi~

 

 

Cái kia nam nhân trêu chọc giống như địa làm càn địa  nở nụ cười.

 

Tiếng cười như là mang theo vô tận đích châm chọc, một trận một trận như cuộn sóng đánh úp lại, ta đột nhiên lãnh đắc thẳng run rẩy.

 

 

–          Đủ rồi, Địa Tuyết!

 

 

Một cái rất lạnh diễm đích thanh âm truyền đến.

 

Vì thế kia tà đắc phát hoang đích tiếng cười liền lập tức dừng lại, người nọ thực cung kính trả lời đến:

 

 

–          Vâng, thưa cung chủ!

 

 

Cái kia lạnh như băng đích thanh âm đến từ cái kia tuyết y thiếu niên trên vương tọa. Vậy hóa ra, người thiếu niên bộ dạng đẹp như cây anh đào chính là cung chủ Song tê cung.

 

Ta không khỏi ngẩng đầu, thấy kia tuyết y thiếu niên cười nhạt dung giống như một mảnh cây anh đào bàn thổi qua.

 

 

–          Ngươi đã đều thừa nhận, họa liên toàn tộc, đây là quy tắc của Song tê cung, ngươi cũng biết đi.

 

 

Miệng của hắn hôn như thế khinh miêu đạm tả, nhẹ tựa lông hồng trước gió, nói giết người mà thoải mái cứ như phủi bụi trên tà áo ấy! (Kyo:==lll)

 

Ta quỳ trên mặt đất, trong đầu trống rỗng. Bị tuyên án tử hình là cảm giác như thế sao? Ta đột nhiên sợ đến một chút khí lực cũng không có, hai tay chống dưới đấy đỡ lấy thân thể không ngừng run lên.

 

Ta chỉ nhìn thấy hắn ống tay áo hơi động.

 

 

–          Chờ một chút!

 

 

Cha ta đột nhiên nói chuyện, mang theo thật sâu đích bi ai.

 

 

–          Cái gì?

 

 

–          Xin hỏi cung chủ, một khối đặc xá bài có phải hay không có thể cứu một người khỏi tội chết?

 

 

Kia tuyết y thiếu niên đích thủ ngừng lại, hắn đáp:

 

 

–          Đúng vậy, trong cung có quy định như thế.

 

 

–          Vậy là tốt rồi, lão cung chủ đã từng cho ta một khối đặc xá bài, ta hiện tại muốn dùng đặc xá bài trên người của ta thỉnh cung chủ tha cho một người.

 

 

Cha ta đột nhiên có một loại cầu xin đích tang thương.

 

 

–          Như vậy ngươi muốn ta lưu lại người nào?

 

 

Hắn bình tĩnh hỏi.

 

 

–          Tiểu nhi Trịnh Duẫn Hạo. Hắn chính là cái mảnh mai đích hài tử, này hết thảy hắn cái gì cũng không biết.

 

 

Nước mắt ta đột nhiên lăn dài, ngay lúc nghe được đến tên ta, ta phát hiện ra mình thà chết còn hơn.

 

Cha ta hỏi:

 

 

–          Cung chủ, có thể chứ?

 

 

–          Được, ta lưu lại hắn.

 

 

Hắn thờ ơ trả lời.

 

 

–          Không! Con không muốn một mình cô đơn lưu lại trên thế giới này, con muốn đi theo mọi người, con không mảnh mai, con muốn được ở cùng với mọi người…

 

 

Ta khóc nấc lên, ta lần đầu tiên phát hiện nguyên lai ta như vậy đích không muốn xa rời gia nhân của ta, chết đáng sợ thật đấy, nhưng ta hiện tại thà chết cũng không muốn rời xa người nha của ta.

 

 

–          Câm mồm!

 

 

Tiếng gầm này đích thị là của cha ta, cũng là hắn cuối cùng đối ta phát hỏa, hắn chuyển hướng ta, ngữ khí lại trở nên ôn nhu:

 

 

–          Hạo nhi, con là sinh mệnh duy nhất của cả nhà chúng ta, chúng ta chỉ có thể cùng con đi đến đây thôi, cả đoạn đường dài sau này, con phải tự đi một mình rồi. Thực xin lỗi…

 

 

Mắt ta nhòa lệ lã chã rơi, rớt xuống nền đá cẩm thạch trắng bỗng chốc trở nên lạnh như băng.

 

Nhiều năm về sau, ta vẫn thực hối hận ta khi đó không có quay lại nhìn kĩ người nhà ta một lần cuối, khi mắt ta nhòe đi mơ hồ, cũng là lúc tất cả bọn họ đều vĩnh viễn rời xa ta.

 

Chỉ trong nháy mắt, tất cả bọn họ đều ngã xuống, bỏ lại ta, toàn bộ đều ngã xuống, phụ thân ta, mẫu thân ta, ca ca ta, tỷ tỷ ta, nãi nãi của ta…những người mà ta yêu thương…

 

Thân thể bọn họ bây giờ, tất cả đều cắm một quả tiểu tiểu đích đóa anh đào phấn trắng.

 

Ta nhìn trước mắt những người thân đã ra đi vội vã, chỉ một chiêu thôi mà như đem toàn bộ thế giới của ta hủy diệt đi.

 

 

–          Người đâu, đem toàn bộ thi thể chỗ này đưa ra ngoài!

 

 

Ta nghe thấy thiếu niên kia đích lãnh đạm thanh âm vẫn như cũ bình thản vô ba, từ phía sau hai bên đại sảnh một loạt những người mặc đồ đen đi tới vác thi thể đi.

 

Ta đột nhiên liền ngẩng đầu lên, đôi mắt ta tràn ngập nước mắt và phẫn nộ. Ta biết là hắn giết người, ta như thế nào cũng không thể tưởng tượng ra được trên thế giới này lại có loại người vô tình như vậy! Giết người lại nhẹ nhàng tựa như bộ hành!

 

 

–          Ta muốn giết ngươi!

 

 

Ta không biết ta vì cái gì ta liền thốt ra những lời này, ta trong đầu đều chỉ biết có chữ HẬN.

 

Kia tuyết y thiếu niên đã đứng dậy khỏi vương tọa thủy tinh trong suốt chuẩn bị dời đi, nghe thấy ta mang theo khóc nức nở đích tiếng hô, vì thế đứng lại quay đầu phiêu ta liếc mắt một cái

 

 

–          Nga? Ngươi tin rằng sẽ giết được ta?

 

 

Kia không ôn không hỏa đích giọng điệu làm cho toàn bộ máu trong người ta sôi lên

 

 

–          Ta muốn giết ngươi! Thay người nha ta báo thù!

 

 

Ta cắn răng, nói lần nữa.

 

Cái kia hình như kêu Địa Tuyết hộ pháp tà tà địa bật cười:

 

 

–          Tiểu huynh đệ, ta khuyên ngươi nên từ bỏ cái ý định này đi. Phụ thân ngươi thật vất vả mới lưu lại được cái mạng của ngươi, đừng có nhanh như vậy tìm chết a~, thực đáng thương làm sao!

 

 

–          Địa Tuyết!

 

 

Kia tuyết y thiếu niên khẽ quát lên một tiếng, vì thế liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

 

Thiếu niên kia xoay người lại đối với ta, lông mày tựa nhánh anh đào khẽ nhếch:

 

 

–          Được, ta cho ngươi một cơ hội để giết ta.

 

 

Ngữ khí của hắn đạm như nước.

 

Ta kinh sợ, bất khả tư nghị địa nhìn hắn. Hắn thân thủ rút ra kiếm đeo trên người Địa Tuyết, lạnh lùng để tịa trước mặt ta, cùng lúc đem toàn bộ dây xích dưới chân ta chặt đứt:

 

 

–          Tới giết ta đi!

 

 

Toàn bộ mạch máu trong ta căng tràn phẫn nộ, ta vội ôm lấy kiếm, đứng dậy khỏi mặt đất, cũng không biết lấy từ đâu mà có dũng khí, liền hướng thẳng nơi hắn đang đứng, ta muốn báo thù! Ta nhất định phải báo thù cho người nhà ta!

 

Chính là…

 

Ta ngay cả đến vạt áo của hắn đều không có động tới!

 

Khi kiếm của ta lướt qua, hắn lại như vậy thong dong đích một cái thuấn bước phiêu mở, đứng ở của ta phía sau. Mà ta, là bởi vì bị mất trọng tâm mà lảo đảo xiêu vẹo.

 

Địa Tuyết đuỗi ra thủ đỡ được ta.

 

 

–          Cẩn thận a~! Nguyên lai ngươi không có biết võ công a~, như vậy nóng vội giết người, ngã chết thì cũng chẳng hay ho chút nào a~

 

 

Hắn thần tình tà tà đích tươi cười tràn ngập chế nhạo, ta thật sự muốn chết ngay cho xong!

 

Ta quay đầu lại:

 

 

–          Ta muốn giết ngươi!

 

 

Đôi mắt của ta nhất định là hồng đích, cừu hận cùng nhục nhã làm cho ta có được sự táo bạo chưa từng thấy.

 

Kia tuyết y thiếu niên chậm rãi tiến lại gần đây, ánh mắt của hắn không hề thay đổi, lạnh lùng mở miệng:

 

 

–          Tốt, ta cho ngươi năm năm thời gian, mỗi ngày dạy võ công cho ngươi, năm năm sau, ngươi giết không được ta, liền đừng trách ta không khách khí.

 

 

–          Được! – Ta thốt lên.

 

 

Ta chưa từng nghĩ rằng hứa hẹn như vậy sẽ có bao nhiêu vất vả. Nhưng là, hiện tại ta duy nhất ý tưởng chính là muốn giết hắn – vì người nhà của ta báo thù!

 

 

–          Người đâu, đem hắn giải đến nhà lao!

 

 

Hắn phất phất tay, lạp tức có người đi đên giữ chặt lấy ta vô phương cựa quậy.

 

Kia tuyết y thiếu niên thản nhiên theo sát bên cạnh ta. Ta nghe trên người hắn một cỗ tươi mát đích hương khí, đó là hương của cây anh đào, gần đến nỗi ta có chút giật mình.

 

Ta nhìn thấy lúc rời đi, khóe miệng gợi lên một tia thản nhiên đích tươi cười, rất đẹp, như là một đóa lãnh diễm anh đào.

 

Khi mà tuyết y thiếu niên cùng hai cái hộ pháp đã hoàn toàn rời đi, ta lại một lần nữa khóc, cho ta thật vô dụng và yếu đuối.

 

Ta vĩnh viễn đều đã nhớ kĩ ngày này.

 

Ngày này, người thân cuẩ ta tất cả đều bị hại chết.

 

Ngày này, ta tiến vào Song tê cung gặp cái kia tuyết y thiếu niên.

 

Ngày này, ta quyết đinh nhất định phải giết chết kia tuyết y thiếu niên, vì gia nhân ta báo thù!

 

Ta vĩnh viễn nhớ rõ, ngày này, là sinh nhật ta 15 tuổi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hết chương I.

Hề hề, thấy thế nào? Commt mau, commt mau=)))))))))))

Categories: fiction | Nhãn: , , , , , | 37 phản hồi

Blog tại WordPress.com.